Thầy giáo bước vào lớp và đặt trên bàn một chiếc bình rỗng, một hộp sỏi, một hộp đậu đỏ và một hộp cát trắng. Trước tiên, thầy làm đầy chiếc bình rỗng bằng hộp sỏi. Và giống như hành động của một diễn viên xiếc khi đứng trên sân khấu, thầy giơ cao chiếc bình và hỏi lớn:
-Các em có thấy chiếc bình đầy không?
Thầy giáo tiếp tục lấy hộp đậu đỏ vừa đổ vào bình vừa lắc nhẹ. Các hạt đậu len lỏi qua những khe hở của các viên sỏi và lấp đầy khoảng trống. Lần này, thầy giáo lại hỏi cả lớp:
-Các em xem bây giờ chiếc bình đã đầy chưa?
Với một chút thích thú và ngạc nhiên, cả lớp lại la to:
-Đầy rồi ạ!
Khẽ mỉm cười, thầy giáo với tay lấy hộp cát trắng và từ từ đổ chúng vào bình. Cũng như những hạt đậu đỏ, nhưng lần này những hạt cát bé nhỏ ấy lại lại len qua những khe hở nhỏ hơn giữa sỏi và đậu. Khi thấy cát đã lấp đầy những khe hở, thầy giáo lên tiếng hỏi xem liệu lần này chiếc bình đã đầy chưa. Những con mắt mở to hơn lúc nãy, nhưng câu trả lời vẫn là:
-Đầy rồi ạ!
Bất ngờ, thầy giơ lên chai nước còn nguyên. Không ai đoán được thầy sẽ làm gì. Chả lẽ lại giải khát giữa giờ? Cả lớp cười ồ lên. Thầy giáo bình tĩnh mở nắp chai nước và đổ vào bình. Nước thấm nhanh qua cát, đậu đỏ, sỏi, lấp đầy những khoảng trống còn lại.
Đợi cho những tiếng cười ngưng hẳn, thầy giáo từ tốn:
-Các em thấy đấy, lần thứ nhất thầy làm đầy chiếc bình bằng những viên sỏi. Những viên sỏi – chúng tượng trưng cho điều quan trọng nhất trong cuộc sống của các em. Đó chính là gia đình, là những người mà các em yêu quý, là sức khỏe, là con cái,… Tất cả sẽ vẫn làm đầy cuộc sống của các em, nếu chẳng may các em không còn điều gì nữa để thêm vào. Tuy nhiên, ngoài yếu tố chính ra, cuộc sống vẫn còn nhiều điều thứ yếu, hoặc nhỏ nhặt khác nữa, như nhà cửa, xe cộ, những tiện nghi,… mà thầy ví chúng như những hạt đậu đỏ, những hạt cát. Tất cả sẽ cùng với sỏi, làm đầy cuộc sống của các em. Và điều tôi muốn các em quan sát thật kĩ, đó là: Nếu chúng ta bỏ cát vào bình trước, thì có còn chỗ cho những hạt đậu đỏ không? Cũng như cách ấy, ta bỏ đậu đỏ vào trước thì còn có chỗ cho những viên sỏi nữa không? Hơn nữa, điều quan trọng là phải biết phân biệt đâu là sỏi, đâu là đậu đỏ, và đâu là cát. Khi đó, các em sẽ biết cách “lấp đầy” cuộc sống của mình một cách trọn vẹn.
Thầy giáo vừa dứt lời, bỗng một học sinh đặt câu hỏi:
-Thưa thầy, thế chai nước ngụ ý cho điều gì?
Thầy mỉm cười hài lòng:
-Thầy đổ chai nước vào bình để các em thấy rằng, trong cuộc sống của chúng ta, dù viên mãn đến mức nào chăng nữa, thì vẫn luôn có chỗ cho một chai nước, hai chai nước, hay nhiều hơn thế…
Thu Hà – GV Tổ 3 (Sưu tầm)